TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Câu trả lời của người chết

Khi Mamiya, sau này là một giảng sư nổi tiếng, đến gặp thầy để nhận giáo huấn riêng, Mamiya được giao công án giải thích tiếng vỗ của một bàn tay.

Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay. “Con không tập luyện chuyên cần đủ,” thầy bảo Mamiya. “Con cứ bị vướng mắc vào thức ăn, tài sản, và cái tiếng đó . Con chết đi còn hơn. Như vậy sẽ giải quyết được vấn đề.”

Lần kế tiếp Mamiya vào gặp thầy và lại bị hỏi chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay. Mamiya tức thì ngã lăn ra như là chết rồi.

“Đúng là con chết rồi,” thầy quan sát. “Nhưng vể tiếng vỗ đó thì sao?”

“Con vẫn chưa giải được,” Mamiya trả lời, ngước nhìn lên .

“Người chết không nói,” thầy bảo. “Đi ra!”
 

Bình:

• Đây là vướng mắc đầu tiên của Mamiya: “Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay.”

Như chúng ta đã thấy trong bài Tiếng vỗ của một bàn tay, mục đích của công án không phải là để tìm câu trả lời, mà là “để chận tâm trí không đi lang thang”. Cuối cùng là có được tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng, hoàn toàn trống không, “vô tâm”. Nếu tâm trí ta cứ vướng mắc với câu hỏi “Tiếng vỗ của một bàn tay là gì?”, thì tâm trí không bao giờ tĩnh lặng được.

• Vì vậy cho nên thầy nói: “Con cứ bị vướng mắc vào thức ăn, tài sản, mọi thứ, và cái tiếng đó.”
Mọi người thường vướng mắc vào thức ăn, tài sản và mọi thứ khác . Mamiya đang vướng mắc vào “cái tiếng đó” hằng ngày. Vướng mắc vào một câu hỏi Thiền, hay bất kì giáo lý cao siêu nào, thì cũng chẳng khác gì vướng mắc vào những sở hữu vật thể. Vướng mắc là vướng mắc.

Ý thầy muốn nhắc là đừng vướng mắc vào câu hỏi đó.

• Thầy còn hướng dẫn xa hơn: “Con chết đi còn hơn. Như vậy sẽ giải quyết được vấn đề.” “Chết” tức là không suy nghĩ nữa, không có câu hỏi trong đầu nữa, không còn gì nữa. Nhưng trò vẫn không hiểu được.
Thầy phải nhắc khéo thêm lần nữa: “Người chết không nói”—tức là, không có câu hỏi, không có câu trả lời.

• Tâm rỗng lặng, vô tâm, là đích điểm cuối cùng. Không vướng mắc vào điều gì, vào câu hỏi nào, vào câu trả lời nào.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

 

The Dead Man’s Answer

When Mamiya, who later became a well-known preacher, went to a teacher for personal guidance, he was asked to explain the sound of one hand.

Mamiya concentrated upon what the sound of one hand might be. “You are not working hard enough,” his teacher told him. “You are too attached to food, wealth, things, and that sound. It would be better if you died. That would solve the problem.”

The next time Mamiya appeared before his teacher he was again asked what he had to show regarding the sound of one hand. Mamiya at once fell over as if he were dead.

“You are dead all right,” observed the teacher. “But how about that sound?”

“I haven’t solved that yet,” replied Mamiya, looking up.

“Dead men do not speak,” said the teacher. “Get out!”

 
Annotation

• Mamiya’s clinging is this: Clinging to the question “What is the sound of one hand?” The teacher gave Mamiya such a difficult question so that Mamiya would cling to that question.

As we have seen in The sound of one hand, koans are not for answers, but “to stop mind-wandering”, and finally to obtain an empty and quiet mind, “no-mind”. If the mind keeps clinging to the question “What is the sound of one hand?”, then the mind will never be quiet.

• Thus, the teacher said: “You are too attached to food, wealth, things, and that sound.”

People cling to food, wealth and everything else. Mamiya was clinging to “that sound”. Clinging to a Zen question, or to any sophisticated Dharma teaching, is no difference from clinging to material possession. Clinging is clinging.
The teacher meant to remind Mamiya not to cling to that question.
• The teacher even instructed further: “It would be better if you died. That would solve the problem.” “Dead” means no more thinking, no more question, nothing. But Mamiya still couldn’t understand that.

The teacher had to remind one more time: “The dead doesn’t speak” – meaning, no question, no anwer.

• An empty and quiet heart is the ultimate goal — no mind. No clinging to anything, any question, any answer.

(Trần Đình Hoành translated and annotated)

#42
Next story # 43 Thiền trong đời gã ăn mày – Zen in a beggar’s life

Tháng Hai 24, 2010 - Posted by | Buddhism, Inspiration, Thiền | , ,

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: