TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Sen trong bùn

Chào các bạn,

Chúng ta đều biết

Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Câu ca dao này đương nhiên là nói về sen, biểu tượng cho sự vượt thoát, vượt lên mức bùn nhơ và tỏ lộ bản thân thanh khiết đẹp đẽ.

Nhưng…

Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng bùn với sen là một không? Cái đẹp của sen không phải là từ bùn mà ra sao? Và không phải là sen chỉ sống trong bùn sao? Lấy ra khỏi bùn là sen chết. Thế thì không phải là sen và bùn tuy hai mà một sao?

Sự khác biệt giũa sen và bùn là củ sen. Củ sen gặp bùn và nhờ bùn thì tạo ra lá sen, ngó sen và hoa sen.

Nếu chúng ta xem bùn là cuộc đời ô trọc này, với đủ thứ tham sân si, hỉ nộ ái ố ai lạc dục, giành giật gian dối đâm chém, và ta muốn thành sen, thì ta cần phải nhận thấy hai điều:

1. Ta phải là củ sen. Điều này thì ta “đã là” rồi. Chỉ có thể là ta không thấy điều đó mà thôi.

Mỗi chúng ta đều đã có tính thiện trong người. Khổng tử nói: “Nhân chi sơ tính bản thiện” (Con người lúc đầu có bản tính thiện). Phật gia nói tất cả mọi người đều đã có Phật tính trong tâm; mỗi chúng ta là Phật đang thành. Thiên chúa gia nói mỗi chúng ta là con Thượng đế với hình ảnh và hơi thở Thượng đế trong ta.

Ta có bằng lòng chấp nhận bản tính cao qu‎ý của ta và cố gắng sống theo bản tính đó không, đó là sự chọn lựa của ta.

2. Sen thì phải sống trong bùn. Ta phải sống trong cuộc đời nhiều bụi bặm và bùn nhơ này thì mới có dưỡng chất tâm linh để thành Phật, để thành tinh khiết rực rỡ. Sen không sống trên bờ. Đừng mong bỏ bùn mà đi, chạy trốn lên núi ở một mình. Hoa hồng có thể nở trên núi rất đẹp, nhưng hoa sen cõi Phật thì phải mọc trong bùn. Không bùn thì không sen. Không có cuộc đời nhiều khó khăn gai góc và cám dỗ này (gọi là thế giới ta bà, tức là thế giới kham nhẫn, thế giới đòi hỏi nhiều nhẫn nhục), thì ta không thể thành bậc thiện tri thức.

Cho nên, các bạn, hãy nhìn một vòng quanh ta, nhìn cái đầm sình lầy nước đọng mà ta đang đứng trong đó, để cảm ơn nó rằng, chính vũng bùn này là nơi sống và nguồn sống của tôi. Tôi sẽ sống như rong rêu hay như sen trong bùn, đó là do tôi lựa chọn. Nhưng không có vũng bùn này thì có lẽ là tôi đã không có sự sống, ít ra là sự sống của loài hoa cao quý nhất trong mọi loài hoa.

Chúc các bạn một ngày tỏa mát hương sen.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Advertisements

Tháng Hai 9, 2011 - Posted by | Buddhism, Inspiration, Thiền, Văn Hóa | , , ,

1 Phản hồi »

  1. Khi mê sen chỉ là sen
    Khi ngộ thì thấy trong sen có bùn
    Khi mê bùn chỉ là bùn
    Khi ngộ thì thấy trong bùn có sen
    Khi mê sen – bùn chẳng một
    Khi ngộ sen bùn vốn đồng chẳng hai
    ==================================
    Chúc A. Hoành và gia đình năm mới vạn sự cát tường

    Phản hồi bởi Nguyễn Thiện Đại | Tháng Hai 10, 2011


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: