TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Khoảng lặng giải phóng

Chào các bạn,

Bạn nào đã tu tâm, cố gắng để tĩnh lặng, hiền dịu, nhân hậu, khiêm tốn, hòa nhã…, thì đương nhiên đều biết là tu tâm không dễ chút nào. Mình muốn hiền dịu, nhưng đụng chuyện ai làm gì đó xúc phạm mình là nổi điên lên, tìm cách ăn thua đủ ngay. Mình muốn khiêm tốn, nhưng ai đó nói gì đó đụng chạm mình trước đám đông là tìm cách quạt lại ngay….

Con người chúng ta là nô lệ của các thói quen phản xạ của ta. Muốn hiền nhưng làm dữ. Muốn khiêm tốn nhưng kiêu căng. Muốn bình thản nhưng lo sợ…

Chính vì vậy mà Phật gia nói giác ngộ hay đạt đạo tức là giải thoát—giải thoát ra khỏi vòng nô lệ của chính cung cách tư duy và hành động nô lệ của ta.

Người ta hay nói vào chùa đi tu để được giải thoát khỏi mọi khổ đau của đời sống trần tục. Các tuồng cái lương hay chèo cổ thường nói như vậy. Đương nhiên như thế là sai. Vì trong chùa cũng có tham sân si của người chùa. Tu là để giải thoát mình khỏi vòng nô lệ của chính mình. Mình không biết tự giải thoát khỏi vòng cương tỏa của trái tim vô minh của mình, thì ở chợ hay ở chùa mình vẫn cứ ngập trong si mê tội lỗi.

Tội lỗi trong nhà Phật không có nghĩa là sai, phản với đúng. Trong Phật triết, si mê là tội lỗi. Tâm còn si mê thì làm gì cũng sinh ra nghiệp tội, không lớn thì nhỏ. Khi tâm giác ngộ, mọi tội lỗi đều sạch, vì màn si mê biến mất. Lại nữa, người ta thường nghĩ rằng giác ngộ là “hiểu” được đạo pháp vô thượng, vì “ngộ” là “thấy”, “hiểu”. Nhưng nếu “hiểu” có nghĩa như là chúng ta “hiểu” 2 + 2 là 4, thì Phật triết cũng chẳng có gì là khó hiểu. Hiểu thế thì nghĩa l‎ý gì? Giác ngộ phải là một chuyển hóa toàn diện, từ trái tim còn nhiều nô lệ đến một trái tim được giải phóng hoàn toàn. Không một tư tưởng hay hành vi nào có thể làm chủ được trái tim giác ngộ. Trái tim giác ngộ làm chủ tất cả. Đó mới là giác ngộ.

Cho nên, chúng ta không nên hiểu giác ngộ chỉ là một hiểu biết kiến thức. Giác ngộ là giải thoát, giải phóng, to liberate, to free. Toàn diện, totally, completely, wholly.

Nếu chúng ta chưa giải phóng chúng ta được toàn diện như thế, thì chúng ta cũng cần phải tìm cách giải phóng chúng ta phần nào khỏi ách nô lệ của tư duy và hành xử phản xạ của ta.

Nếu ta có thể có một cái thắng “không làm gì” mỗi khi ta bị xung động—dù chỉ là vài giây hay vài phút, để tìm tĩnh lặng cho tâm—thì khả năng bị nô lệ của ta có thể giảm đến 80%.

Ngồi cùng bàn, ai đó nói một câu đụng chạm tự ái mình, thay vì quạt lại ngay, ta “không làm gì” trong vài giây và tự bảo: “Tôi phải tĩnh lặng”.

Thấy nàng ngồi sau xe của anh chàng nào đó, thay vì nổi điên hay choáng, thì “không làm gì” vài phút và tự bảo: “Tôi phải tĩnh lặng”.

Ai làm điều gì đó có thể mất mặt mình, thay vì lo sợ, thì “không làm gì” vài phút và tự bảo: “Tôi phải tĩnh lặng”.

Anh đó thất hẹn với mình, thay vì bực mình, thì “không làm gì” vài phút và tự bảo: “Tôi phải tĩnh lặng”.

Vấn đề là không phải thiên hạ hành xử đúng hay sai với mình. Vấn đề là mình tĩnh lặng dù thiên hạ hành xử đúng hay sai. . Hầu như 98% số người đọc sách Thiền, sách đạo, hay ĐCN, kể cả nhiều vị tu sĩ của các tôn giáo, không nắm được chân l‎ý giản dị này. Họ chỉ có thể tĩnh lặng khi người kia “đúng” và không tĩnh lặng–buồn, bực, thất vọng, điên—khi người kia “sai”. Nói thế thì nói làm gì? Nói thế thì tu làm gì?

Một cái thắng chỉ vài giây hay vài phút ngắn ngủi, và câu thần chú giản dị “Tôi phải tĩnh lặng”, nếu bạn làm được thường xuyên với mọi xung động hàng ngày, thì con đường giải thoát của bạn đã đạt được đến 80% và cuộc đời của bạn đã an lạc hơn được đến 80%.

Chúc các bạn một ngày an lạc.

Mến,

Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tháng Mười Một 7, 2011 - Posted by | Buddhism, Inspiration, Thiền, Zen | , ,

4 phản hồi »

  1. Cảm ơn bài viết rất hay của chú. Vì rằng con người mau quên, nên cần lắm những bài viết như vầy để mình nhìn lại mình. Mà sao dạo này có bài mới mà cháu không nhận được email báo vậy ta? có lẽ phải đăng ký lại ạ?
    Chúc chú nhiều sức khỏe!

    Phản hồi bởi tintinandsusie | Tháng Mười Một 8, 2011

  2. Bây giờ mới biết tĩnh lặng với tất cả những gì sai trái quá đáng mới là tu .

    Phản hồi bởi Huệ Nhẫn | Tháng Mười Một 9, 2011

  3. Cảm ơn bài viết của bạn. Có thể thấy, bạn là một Phật tử, bởi cách suy nghĩ của bạn là cách suy nghĩ của một người đã được “giác ngộ”.
    Thế gian có tới 98% số người đọc sách Phật mà chưa nắm được chân lí của “khoảng lặng giải phóng”, chứng tỏ việc tu thật chẳng dễ chút nào.
    Tôi cũng là một Phật tử (mới quy y). Tôi đã học hỏi rất nhiều từ các bài viết của bạn.
    Chúc bạn luôn mạnh khỏe, và luôn có nhiều bài viết hay để những người có Duyên biết tới bạn sẽ tìm thấy những điều bổ ích, để sống tốt Đời, đẹp Đạo.
    Trân trọng!

    Phản hồi bởi Phúc Ngũ | Tháng Hai 16, 2012

  4. Reblogged this on VỚ VẨN LẮM and commented:
    “Vấn đề là không phải thiên hạ hành xử đúng hay sai với mình. Vấn đề là mình tĩnh lặng dù thiên hạ hành xử đúng hay sai”

    Phản hồi bởi Vớ Vẩn Lắm | Tháng Năm 9, 2012


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: