TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Nhận diện cái tôi ảo diệu

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói cái tôi là đầu mối mọi tội lỗi. Sở dĩ như thế vì cái tôi rất ảo diệu, luôn luôn có thể xuất hiện càng ngày càng lớn dù ta đã diệt nó nhiều lần—diệt xong cái tôi nhỏ thì cái tôi lớn xuất hiện.

Trước hết là cái tôi ngu dốt, tối ngày làm bậy cướp của giết người.

Ta tu tâm, diệt được cái tôi tội phạm đó, ta bây giờ tử tế hơn những phường cướp bóc. Ta học hành khá, thành công cao—ta hãnh diện về các thành công của mình. Đây có thể là một cái tôi khác ra đời tử tế hơn và kiêu hãnh hơn cái tôi cũ.

Tu thêm một thời gian, ta thấy nhiều điều ta hiểu, người khác không hiểu được—ta phục trí tuệ của ta và tội nghiệp những người ngu.

Tu thêm một thời gian, ta thấy ta bớt xung động hờn giận trầm uất hơn những người kém căn cơ—ta phục căn cơ của ta và tội nghiệp những người thiếu căn cơ.

Tu thêm một thời gian, ta thấy con đường ta đi là đường thật và các con đường khác là đường thứ yếu hay sai lạc.

Tu thêm một thời gian, ta thấy ta đã giác ngộ và chung quanh toàn là kẻ mù lòa.

Tu thêm một thời gian, ta thấy ta như là thần thánh—ta tự phong ta đủ chức danh như Vô Thượng Đại Sư, Nam Phương Thiên Tử, Đại Trí Thần Tăng…

Mỗi bước tiến của ta ở trên đây đều có thể là một bước trưởng thành của tâm thức, và luôn luôn có thể đi theo một cái tôi lớn hơn, nếu ta chưa thể gạt “tôi” ra khỏi hệ tư duy của chính mình.

Cho nên tu tập để mình trưởng thành tâm linh mà không kèm theo sự trưởng thành của cái tôi, thì đó là một thành tựu lớn của các bậc chân tu.

Làm sao để ta nhận ra được các cảm xúc và tư duy hãnh diện về chính mình mỗi khi mình “quán” tâm mình, đó là một kỹ năng cần thiết để làm cái tôi tan biến. Hãnh diện về mình, kiến thức của mình, kinh nghiệm của mình, thành quả của mình… là nguy cơ số một cho cái tôi lớn hơn theo mỗi bước trưởng thành của tâm thức.

Cho nên ta phải quen nhìn tâm mình thường xuyên trong tĩnh lặng—để có thể nhận ra các cảm xúc và tư duy kiêu hãnh, ngay mỗi khi chúng xuất hiện, dù là nhẹ nhàng và ảo diệu đến mức nào, để cái tôi của ta không thể đánh lừa ta được.

Cái tôi của ta rất thần kỳ, có thể đánh lừa chính ta thường trực. Cho nên ta phải “nhìn” và “thấy” bên trong tâm ta thường xuyên.

Chúc các bạn một ngày sáng suốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Advertisements

Tháng Ba 3, 2012 - Posted by | Buddhism, Thiền, Zen | , , ,

2 phản hồi »

  1. Chào Anh,

    Tôi thực ít thì giờ, nên ít phản hồi lắm.
    Đọc bài thật hay. Như anh nói, Các ngài TU HÀNH có được bằng cấp Tiến-sĩ, cũng còn “caí tôi”
    rất lớn trong người. Thực tế hảy nhìn các thầy ở VN, khi đựơc ra ngoài thuyết giảng cũng tỏ ra
    cai tôi…bự!.Nhứt là phe phái(thừa) cuả các thầy.
    Triết lý là cả một bầu trời … mâu-thuẩn, phải có đúng và sai, lúc nào cũng như hình với bóng!.
    Chúc anh thường lạc.

    Thân cháo

    T & T đọc giả

    Bình luận bởi tom tieu | Tháng Ba 4, 2012

  2. Cái Tôi hay Cái Ta là danh từ chỉ về chính mình(chính Ta).Trong danh từ Phật Giáo gọi cái Tôi là cái NGÃ.
    Trong Tam Giáo (Phật-Lão-Nho) đều chỉ dạy cho người tu học cái đích cuối cùng để đạt được giải thoát và siêu thoát là phải hoại NGÃ hay diệt NGÃ. Bởi chúng sanh trong cõi Ta Bà(cõi Nhị Nguyên) thường hay chấp NGÃ.Vì hay chấp NGÃ đưa đến tự tôn,tự đại,kiêu căng,hống hách,độc đoán,độc quyền.v.v… và dẫn đến hành động nông nổi thiếu Tự Chủ.
    Bồ Tát vốn Tự Tại Vô Ngã và “Hoại Ngã Kiến Bồ Tát” là hai mục tiêu tối trọng cuả người tu Phật.
    Chúc các Chư Huynh ,Tỷ Thân Tâm Thường An Lạc .
    B.N.

    Bình luận bởi benjamin nguyen | Tháng Ba 4, 2012


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: