TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Tĩnh lặng – Gốc tư duy tích cực

tĩnh lặng
Chào các bạn,

Mọi con đường tu tập đều nhằm đưa đến Tĩnh lặng – gốc của Tư duy tích cực. Tĩnh lặng thì tích cực vô biên và không còn tiêu cực.

Thấy được Phật tính của mình, thành Phật, đến Niết Bàn, là Tâm tĩnh lặng. Niết Bàn là lửa đã tắt.

Sống trong Chúa là bình an, không còn lo sợ, bực bội, hờn giận… Đó là tĩnh lặng.

Bát Nhã Tâm Kinh nói: “Trong Không chẳng có gì cả” (“Cho nên trong Không chẳng có sắc, chẳng có thọ tưởng hành thức; chẳng có mắt tai mũi lưỡi thân ý; chẳng có màu sắc, âm thanh, mùi thơm, vị nếm, xúc cảm và các pháp; chẳng có nơi để nhìn, cho đến chẳng có nơi để ý thức; chẳng có vô minh, cũng chẳng có chấm dứt vô minh; cho đến chẳng có già chết, cũng chẳng có chấm dứt già chết; chẳng có khổ, nguyên nhân khổ, sự diệt khổ, và con đường diệt khổ; chẳng có trí tuệ, cũng chẳng có đạt [trí tuệ giải thoát].”

Hán việt: Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức; vô nhãn nhĩ tỉ thiệt thân ý; vô sắc thanh hương vị xúc pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới; vô vô-minh, diệc vô vô-minh tận; nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ tập diệt đạo; vô trí diệc vô đắc.)

Nhưng Bát Nhã Tâm Kinh lại kết: “Qua rồi, qua rồi, qua bờ rồi, qua bờ hết rồi, giác ngộ rồi, vậy đó!”  Nếu trong Không chẳng có gì hết, thì làm gì có bờ này, bờ kia, làm gì có sông có bè, để mà “qua bờ”.

Vậy là sao?

Vậy nghĩa là, khi ta đã đạt tĩnh lặng rồi, đạt Niết Bàn rồi, tức là đi được từ bờ si mê vượt sông đến được bờ giác ngộ rồi, ta nhận ra ta cũng chỉ là ta – cũng đói bụng, cũng bệnh, cũng buồn ngủ, cũng phải ngủ, cũng thấy cuộc đời tham sân si, cũng sống cùng nhân thế – chỉ một điều là ta tĩnh lặng – sống như mọi ngày, làm việc như mọi ngày – với tâm tĩnh lặng, không xung động nhảy choi choi theo hỉ nộ ái ố ai lạc dục. Và đây là Tâm nguyên thủy tinh tuyền mà ta đã bị tham sân si che nên không thấy, bây giờ thấy lại.

Cho nên mới nói: Qua bờ rồi mới biết là chẳng có bờ để qua. Ta vẫn là ta, ta đã chẳng đi đâu cả, đã chẳng vượt qua dòng sông nào cả, mọi thứ chỉ là một hành trình ảo tưởng, để vượt qua mọi ảo tưởng của tâm trí.

Người tĩnh lặng thì cũng ăn, ngủ, cuốc đất, trồng khoai, nấu ăn… như người không tĩnh lặng.

Tĩnh lặng chẳng thay đổi gì đời ta cả. Chỉ thay đổi tâm ta, từ cái nhìn vọng động về cuộc đời, đến cái nhìn tĩnh lặng về cuộc đời.

Nhưng cái nhìn tĩnh lặng về cuộc đời làm ta cảm thương thế nhân đang ngụp lặn trong bể khổ tham sân si, và do đó ta hồi hướng mọi công đức cũng như mọi tư duy và việc làm của ta vào việc giúp thế nhân thoát khổ. Đó là tích cực vô biên.

Thế mới hiểu tại sao Tĩnh lặng là gốc rễ của Tư duy tích cực.

Những điều khác chỉ là tiểu tiết không cần quan tâm, như: Ta làm gì để thế nhân thoát khổ? Ta sống cách nào để cứu độ thế nhân?

Nhân duyên, Trời, đưa ta đến đâu ta làm việc đến đó. Bồ tát chỉ cần biết từ tâm với thế nhân, làm gì thì mỗi ngày sẽ đến với nhu cầu của nó.

Các bạn, đó là tại sao trong khoa học Tư duy tích cực của chúng ta, chúng ta luôn lấy Tĩnh lặng làm gốc.

Chúc các bạn luôn Tĩnh lặng.

Mến,

Hoành

© copyright 2016
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tháng Sáu 19, 2016 - Posted by | Buddhism, Thiền, Văn Hóa, Zen | , , , ,

1 Phản hồi »

  1. Thật là lành thay, anh Hoành!
    Sen hồng đây, xin dâng người 1 đoá!

    Phản hồi bởi bs thành | Tháng Tám 6, 2016


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: