TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Lễ Vu Lan 2016

treonguoctrongdianguc

Chào các bạn,

Hôm nay, thứ tư, 17.8.2016, rằm tháng 7 âm lịch, là ngày Lễ Vu Lan, Lễ Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ.

Lễ này bắt đầu từ Kinh Vu Lan (Ullambana Sutta). Sutta là kinh. Vu Lan là lấy hai âm đầu của từ Ullambana. Ullammbana có nghĩa là “treo ngược”, trong tiếng Hán gọi là Đảo Huyền (dây treo ngược). Vì vậy Lễ Vu Lan còn gọi là Giải Đảo Huyền, giải thoát khỏi bị treo ngược.

Kinh Vu Lan kể lại tôn giả Mục Kiền Liên xuống âm phủ tìm mẹ thấy mẹ và mọi linh hồn đều bị treo ngược và đói khổ trong địa ngục, bèn dâng cơm cho mẹ. Nhưng mẹ Mục Kiền Liên, vì lòng tham quá nhiều, sợ các quỷ đói khác dành phần ăn của mình, dùng tay che giấu chén cơm, nên khi đưa cơm vào miệng cơm liền biến thành than đang cháy đỏ, không ăn được.

Mục Kiền Liên không biết làm thế nào, về hỏi thầy là Phật Thích Ca. Phật dạy Mục Kiền Liên là nghiệp tội của mẹ quá nặng, cần phải nhờ thần lực của chư tăng mười phương hỗ trợ. Và ngày tự tứ là ngày chư tăng mười phương đều có mặt tại một nơi, là ngày tốt để làm lễ cầu nguyện cho mẹ.

Ngày tự tứ là ngày rằm tháng bảy âm lịch, ngày cuối cùng của 3 tháng an cư kiết hạ của chư tăng, từ rằm tháng tư đến rằm thánh bảy. Đây là ba tháng chúng tăng chay tịnh, trì giới, thiền định, bồi dưỡng đức hạnh và trí tuệ. Đến ngày cuối là ngày tự tứ, chúng Tăng tập họp, từng vị một ra trước đại chúng cầu xin được đại chúng soi sáng, bằng cách chỉ cho mình thấy những lỗi lầm, những khuyết điểm, mà vì vô tình hay cố ý, mình đã sai phạm, nhưng do vô tri, không thể tự thấy biết. Sau khi đại chúng chỉ cho thấy rồi, thì thành tâm sám hối. Sám hối rồi thì sẽ được thanh tịnh. Tâm thanh tịnh tự nhiên phát sinh hoan hỷ, nên gọi là tự tứ.

Trong ngày tự tứ thần lực của chư tăng rất mạnh, nhờ mới được 3 tháng bồi dưỡng. Muc Kiền Liên nghe lời dạy của Phật, cùng chư tăng dâng lễ vật cầu nguyện, nhờ đó mà mẹ Mục Kiền Liên được giải thoát khỏi địa ngục và đi đầu thai. Vì vậy ngày tự tứ còn gọi là ngày Báo Đáp Ân Đức Cha Mẹ, tức là Ngày Vu Lan.

Về sau này, từ chuyện mẹ Mục Kiền Liên ở âm phủ, người ta còn xem như ngày Vu Lan là ngày tưởng nhớ đến các linh hồn người chết, và vì vậy người ta thường có tục cúng cô hồn, dâng thực phẩm cho các linh hồn cô đơn vất vưởng, trong ngày Vu Lan.

Câu truyện này, cũng như đa số các câu truyện trong kinh sách Phật giáo, thường có nhiều nghĩa khác nhau. Truyện này có ít nhất là hai nghĩa.

Nghĩa thứ nhất là hiếu thảo, báo đáp ân đức của cha mẹ, giúp cha mẹ thoát khỏi khổ nạn.

Nghĩa thứ hai, sâu sắc hơn, là nói về tâm ta.

Tâm là chủ. Tâm ta là mẹ của ta.

Nếu Tâm đầy tham sân si thì ta sa địa ngục. Nếu Tâm thanh tịnh thì ta ở thiên đàng.

Thiên đàng và hỏa ngục cũng đều ở trong Tâm. Chỉ một tích tắc đổi được từ thù hằn sang hiền dịu, là ta đã từ địa ngục bước vào cửa thiên đàng (Xin đọc Cửa thiên đàng)

Tâm tham sân si thì Tâm không thấy rõ điều gì cả, nhìn mọi sự đều đảo ngược như là bị treo ngược. Bát Nhã Tâm Kinh nói “Điên đảo mộng tưởng.” Tham sân si thì điên đảo. Như kẻ nghiện không được mẹ cho tiền hút sách thì nói là mẹ ghét mình, và bạn nghiện rủ mình hút sách thì nói là bạn thương mình.

Người đang bị treo ngược trong địa ngục tham sân si thì thấy mọi sự trên đời đều ngược–đầu thành chân, nền thành nóc, tốt thành xấu, hiền thành dữ, yêu thành ghét, trắng thành đen, bạn thành thù, thù thành bạn, ngu dốt thì tưởng là thông thái…

Và lòng tham thì không bao giờ thỏa mãn, no đủ, như người không được ăn bao giờ. Tất cả mọi thứ mình có–tình yêu, bạn bè, hạnh phúc–đều bị lửa tham của mình đốt sạch.

Trong kinh Vu Lan, mẹ Mục Kiền Liên được chư tăng tụ lại dùng năng lực tụng kinh của mình mà giúp bà thoát khỏi địa ngục.

“Chư tăng” là biểu tượng của cách sống thanh tịnh của Phật pháp. Tăng là người thực hành tâm thanh tịnh. Tức là nếu ta sống tâm thanh tịnh, không phải chỉ là đọc kinh sách mà không thực hành, thì cách sống đó sẽ có năng lực làm cho tâm ta thanh tịnh, thoát khỏi địa ngục tham sân si.

Trong kinh nói “chư tăng mười phương” – tức là đông, tây, nam, bắc, đông nam, tây nam, đông bắc, tây bắc, trên, dưới – nghĩa là hãy dùng mọi sức mạnh ta có, mọi quyết tâm ta có, để giữ tâm thanh tịnh, và Hành trì tại mọi nơi ta đứng – ta luôn đứng giữa 10 phương – “ở đây lúc này”. Không thể không kiên quyết và liên tục mọi giây ta sống trong ngày, mà có thể thoát khỏi địa ngục tham sân si.

Chúc các bạn luôn quyết tâm, không bị treo ngược, giữ được tâm thanh tịnh.

Chúc mỗi ngày của các bạn đều là một ngày Vu Lan.

Mến,

Hoành

Bài này đã đăng dưới tiêu đề “Tâm là mẹ” vào lễ Vu Lan năm 2013. Nay đăng lại với một chút thay đổi.

© copyright 2016
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tháng Tám 16, 2016 - Posted by | Buddhism, Văn Hóa | , , ,

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: