TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Calmness – Tĩnh lặng

Bản tiếng Việt bên dưới

Calmness

Dear Brothers and Sisters,

What are we talking about when we say “a calm mind”?

It is a mind that is at peace with itself and with the entire universe.

If you are calm about one thing and upset, angry, depressed… about another thing, that is not a calm mind. Or if you’re calm this minute, upset the next minute, then it is not a calm mind.

In Buddhist terminology, a calm mind is always calm, about anything or any person, at any place and anytime.

A calm mind cannot be disturbed any anything, any person, any situation… because the mind has learned to look at everything as temporal and illusory. Everything we see with the six sense organs – eyes, ears, nose, tongue, body, consciousness – is temporal and illusory. They are just the fleeting waves on the surface of the ocean, appearing now and disappearing the next minute. They all are truly water drops of the ocean, which is Void (Không, Emptiness).

Another way to express is that the calm mind is the blue sky, everything in the universe going through the mind is the clouds sailing through the sky. Clouds come and go, appear and disappear. But the sky is permanent, always there and, as its nature, always empty, always blue and transparent.

Void is the true nature of the universe and also the true nature of our mind. Our mind is permanently empty and calm. Due to our ignorance, we let the clouds shake us. But clouds cannot shake the sky. Clouds come and go. The sky remains, empty and calm.

That is the meaning of calmness, or Nirvana.

To train the mind to reach calmness, we practice samantha (thiền chỉ), by concentrating the mind on a single object, to gain one-mind undisturbed, such as breathing meditation, walking meditation, every-minute Zen, driving meditation… Then eventually we should be able to drop everything, including samatha, to attain complete calmness.

The Buddha said about calmness (and also about non-attaching):

I consider the positions of kings and rulers as that of dust motes.
I observe treasures of gold and gems as so many bricks and pebbles.
I look upon the finest silken robes as tattered rags.
I see myriad worlds of the universe as small seeds of fruit,
and the greatest lake in India as a drop of oil on my foot.
I perceive the teachings of the world to be the illusion of magicians.
I discern the highest conception of emancipation as a golden brocade in a dream,
and view the holy path of the illuminated ones as flowers appearing in one’s eyes.
I see meditation as a pillar of a mountain,
Nirvana as a nightmare of daytime.
I look upon the judgment of right and wrong as the serpentine dance of a dragon,
and the rise and fall of beliefs as but traces left by the four seasons.

Wish you calmness of the mind.

Metta,

Hoành

 

Tĩnh Lặng

Chào các bạn,

Chúng ta nói về điều gì khi ta nói “tâm tĩnh lặng”?

Đó là tâm bình an với chính mình và với toàn vũ trụ.

Nếu bạn tĩnh lặng về một điều và bực mình, tức giận, trầm cảm… về một điều khác, đó không phải là tâm tĩnh lặng. Hoặc nếu bạn tĩnh lặng phút này, bực mình phút tới, thì đó không phải là tâm tĩnh lặng.

Trong ngôn ngữ Phật pháp, tâm tĩnh lặng luôn tĩnh lặng, về bất kì điều gì và bất kì ai, tại bất kì đâu và bất kì lúc nào.

Tâm tĩnh lặng không thể bị điều gì, người nào, tình trạng nào… làm xung động, vì tâm đã học nhìn mọi thứ là tạm bợ ảo ảnh. Tất cả mọi thứ chúng ta có thể thấy bằng lục căn – mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý – đều tạm bợ và ảo ảnh. Chúng chỉ là những lượn sóng phù du trên mặt đại đương, hiện lúc này, phút tới là biến. Chúng thực sự là những giọt nước của đại dương “Không”.

Một cách khác để nói là: Tâm tĩnh lặng là bầu trời xanh, mọi thứ trong vũ trụ đi qua tâm ta là những đám mây trôi qua bầu trời. Mây đến và đi, hiện và biến. Nhưng bầu trời thường trực, luôn có đó và, như là bản tính thật, luôn rỗng, luôn xanh và trong.

“Không” là bản tính thật của vũ trụ và cũng là bản tính thật của tâm ta. Tâm ta thường trực rỗng và lặng. Vì ta si mê, ta để cho mây làm ta lay động. Nhưng mây không thể lay động bầu trời. Mây đến và đi. Bầu trời luôn rỗng và lặng.

Đó là bản tính của tĩnh lặng, hay Niết Bàn.

Để luyện tâm đạt tĩnh lặng, chúng ta tập Thiền chỉ (samantha), bằng cách tập trung tâm trí vào một chuyện, để đạt nhất tâm bất loạn, như Thiền hít thở, Thiền đi, Thiền từng phút, Thiền lái xe… Rồi một lúc nào đó ta có thể bỏ tất cả, kể cả thiền chỉ, để đạt tĩnh lặng hoàn toàn.

Phật Thích ca nói về tĩnh lặng (và cũng về vô chấp):

Thầy xem địa vị của vua chúa như bụi đất.
Thầy thấy vàng ngọc như gạch sỏi.
Thầy nhìn xiêm y lụa là như giẻ rách.
Thầy coi vô lượng thế giới của vũ trụ như hạt trái cây,
và hồ vĩ đại nhất của Ấn Độ như giọt dầu trên bàn chân.
Thầy nhận xét mọi giáo huấn của thế giới như ảo ảnh của ảo thuật gia.
Thầy chiêm nghiệm ‎ý niệm tối thượng về giải thoát như chiếc áo thêu vàng trong mộng,
và xem thánh đạo của các đấng giác ngộ như hoa trong mắt.
Thầy thấy thiền định là cột trụ của quả núi,
Niết bàn là ác mộng của ban ngày.
Thầy nhìn phán đoán về đúng và sai như vũ khúc uốn lượn của con rồng,
và sự lên xuống của các niềm tin như vết tích còn lại của bốn mùa.

Chúc các bạn tâm tĩnh lặng.

Từ bi,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Advertisements

Tháng Chín 29, 2017 - Posted by | Buddhism, Inspiration, Thiền, Văn Hóa, Zen | , , , ,

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: