TRẦN ĐÌNH HOÀNH

on Buddhism

Trái tim bầy đàn

 
Chào các bạn

Tĩnh lặng là yếu tố chính cho một đời sống dịu dàng và an lạc. Chỉ cần ra đường đứng một lúc thì chúng ta sẽ thấy có người cãi nhau, gây gổ, đánh nhau, lẩm bẩm chửi thề, hay mặt mũi nhăn nhó rất căng… thì tự nhiên ta hiểu được tĩnh lặng quan trọng cho đời sống này thế nào. Chỉ một điều duy nhất “Tôi không muốn cãi nhau, đánh nhau, nhăn nhó căng… như mấy người kia” cũng đủ cho ta động lực đi tìm tĩnh lặng.

Tuy nhiên, có lẽ tìm hiểu nguyên lý của tĩnh lặng sẽ dễ hơn nếu chúng ta nhìn sự thất bại của những người tìm tĩnh lặng mà không được. Nhìn các thiền sư, thiền sinh, các guru, các vị viết sách thiền, các tăng ni, các tu sĩ mọi giáo phái, tín đồ của mọi giáo phái, thiếu tĩnh lặng – tức là đầy tham sân si, ngã mạn, phán đoán – dù rằng rất nhiều người bỏ cả đời học đủ mọi loại kinh sách, mọi pháp môn, mọi thần học, thì đương nhiên ta sẽ có câu hỏi: “Tại sao mọi người này đi tìm tĩnh lặng mà không được?”

Các bạn, sau nhiều năm quan sát người, và quan sát chính tâm mình, mình nhận ra một sai lầm chung cho thất bại của mọi người. Đó là: Mỗi người đều lấy chính mình làm đích điểm tu tập.

Tôi tu tập để tôi tĩnh lặng, để tôi có ánh sáng, để tôi được giải thoát, để tôi hết tham sân si, để tôi giác ngộ, để tôi thành Bồ tát… “Tôi” là đích điểm tu tập, và đó là 100% của nguyên do đưa đến thất bại.

Khi lấy tôi làm đích điểm tu tập, cái tôi ta trương phình ra, càng ngày “tôi” càng được Luật Hấp Dẫn đưa vào, từ từ cái tôi lớn bằng trời, che kín mít mắt ta, chẳng còn thấy gì được, chứ đừng nói là giác ngộ. Đó là lý do mà nếu các bạn đã thường nói chuyện với hàng tu sĩ các giáo phái, thì thấy người đi tu càng lâu năm càng có khuynh hướng kiêu và tham sân si nhiều hơn là tín đồ dưới đáy. Tức là cái tôi của họ rất lớn, nhưng mắt họ bị che và không thể thấy. Và đó là vấn đề lớn cho đời sống tâm linh của thế giới, vì các thầy mà mù thì ai là người thấy đường trong hàng tỉ tín đồ.

Nói một cách khoa học, thì con người là một sinh vật bầy đàn, chúng ta có tính bầy đàn trong DNA của chúng ta. Có nghĩa là nếu ta xa rời bầy đàn, thì ta sẽ chết hay sống lay lắt mà thôi. Khi ta dùng cả đời ta luyện tập chỉ nhắm vào “tôi” hay “cho tôi”, chính là ta đã xa rời bầy đàn ở mức sâu thẳm nhất – xa rời ngay trong tư duy, đó là chưa nói nhiều người đi tu vì “khinh đời” thì xa đời và xa bầy càng tuyệt đối trong tư duy – một tinh thần như thế chỉ có chết hay sống lay lắt mà thôi.

Đó là vấn đề.

Các bạn, một con vật bầy đàn có “tư duy” gì trong DNA? Mình nói tư duy trong DNA, tức là tư duy bẩm sinh, tư duy di truyền, tư duy vô thức, mà nhiều khi chính con vật không ý thức được, nhưng tư duy đó có rất rõ trong mỗi con vật trong đời sống bầy đàn.

Từ duy đó là, dùng ngôn ngữ loài người: Tôi luyện tập tôi cho hạnh phúc của bầy đàn, điều tôi đang học là cho bầy đàn, điều tôi đang quán là cho bầy đàn, điều tôi đang thực hành mỗi ngày là cho bầy đàn. Không có bầy đàn thì tôi chết. Đời sống của tôi là đời sống của bầy đàn, đời sống của bầy đàn là đời sống của tôi.

Đây là tư duy tự nhiên của sinh vật bầy đàn. Tư duy này cho con vật “the sense of belonging” – cái cảm giác, cái nhận thức, mình thuộc về bầy của mình. Các nhà tâm lý học sẽ nói với bạn rằng sense of belonging là một cảm xúc và động lực sống căn bản nhất và mạnh mẽ nhất của con người: Một người mà không có sense of belonging đối với xã hội quanh mình, với mọi người quanh mình, với đời sống quanh mình, thì đó là một đời sống cực kì cô đơn và đau khổ, bị mất động lực sống, và là một chứng bệnh tâm thần nặng. Người ta có từ “alienation”, bị xa lạ, bị xa cách, bị là người ngoài cuộc (“alien” là người nước ngoài) để nói về hiện tượng đó.

Cho nên, khi chúng ta sống, đặc biệt là khi chúng ta ngồi yên lặng một nơi, chỉ một mình, để tập Thiền hay nghiên cứu, chỉ với “tôi” và “giác ngộ của tôi” làm đích điểm, ta bị lạc vào thế giới trong đó ta hoàn toàn mất sense of belonging vì tập trung chỉ vào tôi. Và đó là một chứng bệnh tâm thần phản tác dụng – nó làm cho thế giới bầy đàn của bạn biến mất, và thế giới của bạn chỉ còn có “tôi” bao trùm thế giới. Không những “tôi” của bạn lớn, mà bạn không đứng vững được, không tĩnh lặng được, vì đó là tâm lý sống lây lắt và sợ hãi của một con vật bầy đàn đang bị sống chỉ một mình.

Muốn đứng vững, muốn thấy yên ổn, thấy hạnh phúc, thấy tĩnh lặng, là phải luôn thấy mình đứng giữa bầy đàn, yêu bầy đàn, và đang làm mọi việc cho hạnh phúc và sự sinh tồn của bầy đàn.

Đó là điều các thánh nhân và chúng ta thường nói: Yêu người – yêu tất cả mọi người, yêu cả bầy đàn “loài người”, chẳng chừa ai.

Chính sense of belonging và quan tâm đến bầy đàn đó cho chúng ta nền tình yêu để đứng vững trên đó, và ánh sáng tình yêu để không cần phải tham sân si cho chính mình mà chỉ còn quan tâm đến mọi người, và tự động vượt lên trên yêu ghét, tốt xấu, giàu nghèo, ngoài trong, ta người… nói chung là vượt lên trên thế giới nhị nguyên, để chỉ còn thấy nhất nguyên – thấy loài người là một bầy lớn, và ta là một phần trong bầy, sống với bầy và cho bầy, vì hạnh phúc và sinh tồn của cả bầy.

Đó là tư duy ta đã tự nhiên có từ trong DNA. Đó là cái mà nhà Phật gọi là tâm nguyên thủy, hay bản lai diện mục (mặt mũi nguyên thủy), trước khi ta bị đời sống làm ta thành tham sân si.

Phật Thích Ca vì yêu người nên mới lặn lội đi tu để tìm đường giải thoát cho người. Chúa Giêsu vì yêu người mà chịu chết để chuộc tội cho loài người. Không có tình yêu cho loài người làm khởi điểm thì hai vị cũng chỉ tù mù như đám thiền sinh ngớ ngẩn ngày nay ngồi Thiền để tìm tĩnh lặng và hạnh phúc cho chính họ.

Có điều gì rõ ràng hơn vậy nữa?

Cho nên, các bạn, trở về bản tính nguyên thủy của mình là gì? Là trở về bản tính bầy đàn đang có trong DNA của mình, yêu bầy của mình, quan tâm đến bầy của mình, lo cho bầy của mình, chăm sóc bầy mình, làm mọi thứ – Thiền, nghiên cứu kinh sách, tĩnh tâm, cầu nguyện – vì tồn vong và hạnh phúc của bầy mình.

Nếu ta có thái độ như thế, tức là ta đã có khởi điểm như Phật và Chúa. Và đó là giác ngộ.

Vậy hãy quán cuộc đời với con mắt bầy đàn. Quán những khó khăn, vui sướng, tiếng cười, giọng khóc của loài người, để yêu loài người, để trở lại cùng bầy trong tư duy, và sống với bầy trong trái tim của một hành giả đi tìm hạnh phúc cho bầy

Forget about the self. Quên tôi đi. Vậy thì bệnh alienation và màn si mê sẽ rơi xuống.

Yêu mọi người là giác ngộ. Không có giác ngộ nếu không có yêu mọi người.

Chúc các bạn luôn yêu người.

Mến,

Hoành

© copyright 2019
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Advertisements

Tháng Ba 13, 2019 - Posted by | Buddhism, Thiền, Văn Hóa, Zen | , , , ,

5 phản hồi »

  1. Kính gửi anh Hoành thân mến,
    Mình nghÄ©, có lẽ chính câu suy gẫm “hãy là chính mình” cÅ©ng là nguyên
    nhân đẩy cái “tôi” lên, và loay hoay với cái “vô ngã, vô chấp” !!!
    Thân kính
    Thiềng Đức

    Bình luận bởi Duc Nguyen Thieng | Tháng Ba 14, 2019

  2. Kính chào chú Hoành,

    Con có một vấn đề muốn hỏi chú nhưng không biết hỏi ở đâu nên đành để comment ở đây.
    Nội dung không liên quan tới bài viết nên thành thật xin lỗi chú ạ.
    Con không biết chú có đọc những bài viết của tác giả Osho chưa ạ?
    Nếu có, chú có thể cho con một vài nhận xét hoặc khuyến nghị gì khi con tìm đọc tác giả này không ạ?

    Thành thật cảm ơn chú.

    Mến chúc chú nhiều tốt lành ạ.

    Bình luận bởi nktpham | Tháng Ba 14, 2019

  3. Hi Anh Thiềng Đức,

    Comment của anh không đọc được. Anh cần dùng Vietkey. Hoặc viết tiếng Anh.

    Mến,
    Hoành

    Bình luận bởi Trần Đình Hoành | Tháng Ba 14, 2019

  4. nktpham,

    Cháu đọc về Osho ở

    – wiki tiếng việt: https://vi.wikipedia.org/wiki/Osho_(Bhagwan_Shree_Rajneesh)
    – wiki tiếng Anh: https://en.wikipedia.org/wiki/Rajneesh

    Bản tiếng Anh đầy đủ hơn tiếng Việt.

    C. Hoành

    Bình luận bởi Trần Đình Hoành | Tháng Ba 15, 2019

  5. Con chào chú Hoàng . Con đã tình cờ theo dõi trang web của chú vào giữa năm 2018 , đây cũng là khủng hoảng nhận thức trong cuộc đời con . Con đã tìm đến Phật giáo để vực dậy mình nhưng cũng bán tín bán nghi vào kinh sách . Thế là con đi bụi với một chút tiền , một phần con hạ cái tôi mình xuống vì trước đây con đã từng nghĩ mình là gì đó khi con đạt được những thành công nho nhỏ . Và khi con đi con có cái nhìn chân thực hơn về cuộc sống . Con cũng đồng tình với chú là có đến 99% nhà sư nơi con ghé lại là dốt nát và bản ngã phình quá cái bóng . Các ngôi chùa chỉ tập trung vào trang trí và làm đẹp , số ít là các thiền viện còn thuyết pháp nhưng cũng chỉ khư khư bảo vệ Phật pháp , hễ con tranh luận là xù lông nhím lên , cho rằng Phật giáo là numberone . Con hi vọng các nhà sư nên rời bỏ tăng đoàn , đi bụi để giảm bớt cái tôi , đôi khi xây dựng lại lối sống tử tế với nhau vì trước đó con đã bị ba chùa ở Lào đuổi trong đêm chỉ . Là như chú nói : ” yêu mọi người là giác ngộ”

    Bình luận bởi Bang chủ cái bang | Tháng Ba 27, 2019


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: